Tag Archives: hoa ly

Lẵng hoa chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam

Lẵng hoa chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam : Ngày tri ân là dịp để các thầy cô đón nhận tình cảm kính trọng của học trò thân thương của mình. Một giỏ hoa chúc mừng với những đóa hoa tươi là một món quà gửi tặng mang nhiều ý nghĩa và sự trang trọng.

lang-hoa-chuc-mung-ngay-nha-giao-viet-nam-dep

Giỏ hoa với những đóa hoa tươi như hoa hồng đỏ, hoa hồng vàng, hoa ly, hồng môn đỏ cùng hoa và lá lưỡi hổ phụ kiện, cành sương trắng. Hoa được cắm một cách hài hòa và đẹp mắt với việc sử dụng những loại hoa mang sắc màu tươi trẻ, ý nghĩa của tình yêu thương sự kính trọng.

Tặng hoa là một cách thể hiện tình cảm với người nhận. Những bông hoa sẽ giúp bạn mang thông điệp đến thầy cô giáo như sự kính trọng, lòng yêu mến, cảm ơn công ơn dạy dỗ trong những ngày ngồi ghế nhà trường giúp chúng ta hình thành lên nhân cách con người hoàn thiện nhất.

Để món quà thêm trọn vẹn hãy kèm theo một tấm thiệp nhỏ xinh viết lên những dòng chữ chúc tới thầy cô có một sức khỏe dồi dào và hạnh phúc trong cuộc sống.

Sự tích hoa bách hợp

Ngày xửa ngày xưa, ở một miền đất xa xôi luôn ngập tràn ánh nắng có một cô gái tên là Mùa Xuân. Xin các bạn đừng nhầm với bốn mùa bởi vì miền đất có tên Ánh Dương này chỉ có một mùa thôi: Mùa nắng. Lúc ấy, xứ sở này chưa hề có ý niệm nào về mùa khi nắng ngập tràn suốt ngày, suốt tháng, suốt năm. Đúng vậy, nắng trải dài mỗi ngày trong suốt 12 tháng. Bầu trời luôn cao xanh, hoặc đôi khi điểm xuyết những đám mây trắng. Nơi yêu thích của Mùa Xuân chính là dòng sông Mê Ly. Nước của sông rất xanh, mỗi khi Mùa Xuân ngồi bên dòng sông, cô như thấy cả một bầu trời bao la đang trải dài thật hiền hòa dưới chân cô. Cũng có khi Mùa Xuân ngồi đọc sách trong nắng bên bờ sông, mải miết, say mê cho đến khi hoàng hôn chần chừ nhuộm màu hồng trên dòng sông. Cô chỉ trở về nhà khi những chiếc thuyền mải miết rong chơi đang tiếc rẻ ghé vào bờ.

su-tich-hoa-bach-hop

Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi như vậy qua mỗi mùa nắng, nơi mặt trời thường ghé chân bên dòng sông trước khi chìm dần phía chân trời xa. Cũng có đôi khi Mùa Xuân tự hỏi không biết nhà của mặt trời ở đâu, hôm nào cô cũng thấy mặt trời đi qua nơi ấy phía chân trời, và biến mất trong ráng chiều đỏ ối, hệt như một người thợ lặn bí hiểm.

Có một ngày, Mùa Xuân băng qua khu rừng kề bên dòng sông đến thăm cô bạn Mùa Hè. Nhà của Mùa Hè là một khu vườn rộng lớn, xung quanh có rất nhiều cây. Phía sân sau nhà rất rộng và có một bãi cỏ rất lớn xanh mướt. Từ bãi cỏ này nhìn ra bờ sông cũng thấy mặt trời đang rong ruổi trước khi lặn mất về ngôi nhà bí ẩn của mình. Mùa Xuân rất hay tới nhà Mùa Hè chơi. Mùa Hè là một cô gái rất vui vẻ, dễ thương. Hơn thế, cô rất quyến rũ bởi vì cô thường tổ chức những bữa tiệc lớn với nhiều món ăn rất ngon, và đôi khi rất lạ. Mùa hè có rất nhiều bạn bè, và ngôi nhà của cô là nơi tụ tập của bạn bè để vui chơi và ăn uống. Ở bãi cỏ sau nhà, vào lúc chiều muộn những ngày Mùa Xuân qua chơi với Mùa Hè, họ thường ngồi rủ rỉ tâm tình đủ thứ chuyện. Và đôi khi, lũ thỏ cũng ngó nghiêng ra nghe lỏm chuyện của hai cô gái. Nhưng con sóc xám béo mập thì lúc nào cũng bận rộn ăn uống trên những cành cây sồi. Nếu có thấy chúng nghiêng nghiêng cái đầu thì cũng chẳng phải chúng đang dỏng tai nghe chuyện của Mùa Xuân và Mùa Hè đâu, chúng chỉ nghe xem có quả sồi nào rơi xuống thì sẽ hạ cánh ở đâu là chúng nhào tới tranh nhau tha về hốc tổ.

Hôm ấy, Mùa Hè tổ chức bữa tiệc cuối cùng của tháng 8 và cô nói đó sẽ là bữa tiệc đặc biệt vì có một món ăn mới mà cô vừa mới thử nghiệm công thức. Mùa Xuân đi dọc theo bờ sông, và xa xa phía bên tay trái, mặt trời cũng đang rảo gót những bước cuối cùng trong hành trình của một ngày. Chợt Mùa Xuân muốn bước nhanh hơn như để xem mặt trời có theo kịp cô hay không, nhưng được một lúc cô thấy mỏi chân, nhưng rồi cô chợt nghĩ ra một ý tưởng phiêu lưu: Theo mặt trời đi tìm xem ngôi nhà mà mỗi ngày ông vẫn trở về. Mùa Xuân đi qua nhà của Mùa Hè, cô cứ đi mãi đi mãi dọc bờ sông theo những tia nắng cuối ngày. Nhưng khoảng cách giữa Mùa Xuân và mặt trời càng lớn dần lên khi cô tiến về nơi rộng nhất của dòng sông. Rồi cô không thấy khuôn mặt tròn xoe đỏ gay của Mặt Trời nữa. Không biết có phải vì mệt và nóng mà ông đã nhày ùm xuống dòng sông tắm gội hay không. Mùa Xuân chỉ thấy phía đường chân trời có một khoảng sáng rực màu cam. Xung quanh cô nắng sắp tắt. Cô quyết định quay ngược trở lại, đến nhà Mùa Hè cho kịp bữa tiệc.

Khi đến cổng nhà Mùa Hè, trời đã nhá nhem tối. Mùa Hè đưa Mùa Xuân ra bãi cỏ rồi chạy đi lấy nến và đèn chuẩn bị thắp quanh vườn. Mùa Xuân thở phào vì cô không đến quá muộn. Cô nhìn quanh thấy hôm nay rất đông khách, nhưng lũ thỏ và sóc chắc đã trốn hết hoặc chuẩn bị đi ngủ trong những hốc cây và bụi rậm. Bất thình lình, có một bàn tay từ phía sau đập lên vai cô, và giọng một anh chàng nào đó đầy phấn khích:” Này, Mùa Hè”. Mùa Xuân quay mặt lại, giọng nói phấn khích kia chợt nhỏ dần theo nắng tắt: “Ồi, xin lỗi”. Lúc ấy, Mùa Hè mang nước ra cho Mùa Xuân, cô vui vẻ giới thiệu với Mùa Xuân: “Đây là bạn cũ của tớ, Mùa Đông. Còn đây là Mùa Xuân, cô bạn hoàng hôn của tớ. Chúng tớ vẫn hay ngắm hoàng hôn ở nhà tớ. Còn nhà cô ấy thì ở phía mặt trời mọc cơ. Nhưng cô ấy rất hay qua đây ngắm hoàng hôn với tớ cho đỡ buồn”. Mùa Đông chào hỏi rất tươi cười, và anh cũng giới thiệu cô bạn gái của anh tên là Mùa Thu. Nói chuyện một lúc thì Mùa Xuân mới biết, Mùa Đông sẽ dọn về sống ở bên bờ sông Mê Ly, rất gần nhà của Mùa Hè. Bữa tiệc hôm ấy rất vui vẻ, nhưng những lần sau Mùa Xuân không gặp lại Mùa Đông và Mùa Thu khi cô qua chơi nhà Mùa Hè.

Nhưng chỉ hơn một tháng sau, Mùa Hè lấy chồng. Và cô dọn đến nhà chồng ở một vùng duyên hải rất xa xôi. Mùa Hè nhờ Mùa Xuân trông nhà hộ cô. Những bữa tiệc vui vẻ không còn diễn ra ở ngôi nhà ấy nữa. Và Mùa Xuân rất nhớ cô bạn Mùa Hè. Có đôi khi cô nhận được thư của Mùa Hè và một bức tranh cô vẽ bãi biển dài và bầu trời xanh thẳm. Dường như bầu trời ở dòng sông Mê Ly không còn xanh như thế khi Mùa Hè ra đi. Cũng có lẽ cô đã mang bầu trời xanh theo cô tới miền biển xa xôi kia.

Thời tiết của miền đất dòng sông Mê Ly bắt đầu thay đổi. Mặt trời vội vàng về nhà, tia nắng cũng vội vàng trốn đi sớm hơn. Có một buổi chiều, Mùa Xuân ngồi một mình đọc sách bên bờ sông. Nhưng cô quyết định đi về nhà (đó là một cuộc đua nho nhỏ giữa cô và Mặt Trời, vì cô không muốn nhìn thấy Mặt Trời trốn vào nhà trước). Trên đường đi, cô nhìn thấy Mùa Đông, nhưng anh đang chạy rất nhanh nên không chú ý đến cô. Mùa Hè đã mang đi nụ cười vui tươi và những tia nắng ấm tới miền biển mất rồi.

Tháng mười một, một cô bạn khác, Bí Ngô, mời Mùa Xuân đến nhà cô ăn tiệc. Mùa Xuân đến rất sớm và cùng Bí Ngô nấu nướng. Thật ngạc nhiên, khi Mùa Xuân gặp lại Mùa Đông. Lần này anh đi một mình. Bí Ngô bảo Mùa Thu đã về thăm gia đình, và cô không thích sống ở miền nắng này. Mùa Xuân hầu như không nói chuyện với Mùa Đông. Anh lầm lì ngồi một góc. Với cô, đó là một con người bí ẩn, cô tò mò về cái vẻ xa xăm của anh, một sự thay đổi hoàn toàn trái ngược.

Năm ấy, trời thay đổi, lá cây tự dưng đổi màu. Ban đầu, Mùa Xuân cũng thích nhìn những chiếc lá xanh đổi sang màu vàng, màu đỏ rất đẹp. Nhưng có một ngày trời mưa, lá rụng tả tơi thành một lớp thảm ướt, những con sóc co ro trên cành khẳng khiu lơ thơ vài chiếc lá.

Cuộc sống đã thay đổi, Mùa Xuân tiếc những ngày nắng chói chang, tiếc những lần nhìn mặt trời vội vã tìm chốn nghỉ chân. Trời có vẻ se se lạnh, khi ánh nắng như lười biếng và trễ nải hơn. Trời lạnh làm người ta cần nhau hơn, muốn gần nhau hơn. Cô hay đến nhà Bí Ngô ăn uống, cô thấy lành lạnh khi ngồi nhà ăn cơm một mình. Nhiều khi, Mùa Đông cũng hay ghé qua, vì anh cũng thân với Bí Ngô.

Thật lạ, anh hầu như không nói chuyện dù mỗi khi ăn uống cùng nhau, anh rất thân thiện và luôn giúp đỡ lúc nấu nướng, dọn dẹp. Vài lần, anh cũng mang một vài món ăn đến góp vui. Mùa Xuân thấy anh rất thân thiện trò chuyện với những người bạn khác trong bữa ăn, nhưng không hiểu sao cô luôn biết anh có một điều gì đó không vui. Dù rằng họ đã quen biết nhau hơn, và có lần cô mời Bí Ngô và anh đến ăn sáng. Nhưng cô luôn cảm thấy bứt rứt vì một nỗi buồn ẩn kín trong khuôn mặt vắng nụ cười của anh. Có một lần, cô định mời anh ghé qua nhà cô lúc sáng tinh mơ để ngắm bình minh. Cô tin rằng những tia sáng ban mai trong lành là liều thuốc bổ dưỡng xua tan những u uẩn trong lòng của mỗi người. Nhưng rốt cuộc, cô cứ để những buổi bình minh trôi qua khi cô lặng lẽ chìm trong những tia nắng sớm mai, một mình.

Và những bình minh cũng đến muộn hơn, khi nhiệt độ mỗi ngày một xuống thấp hơn. Một buổi sáng, cô tỉnh giấc vì nghe tiếng lộp độp trên mái hiên, cô hé mắt nhìn ra cửa sổ. Trời không mưa mà có những sợi bông màu trắng bay bay trong không trung. Khi những hạt bông trắng ấy rơi xuống đất, chúng tan thành nước, mặt đất bị ướt một chút. Cư dân miền Ánh Dương gọi những bông trắng ấy là tuyết.

Sang tháng 12, trời càng lạnh hơn. Những khi đi đường gió thổi rất lạnh. Có một lần, một cơn bông trắng rất lớn ập đến, tuyết tràn ngập những con đường, và phủ trắng những cành cây giờ không còn một chiếc lá. Một lần cô ăn tối ở nhà Bí Ngô. Khi cô đi về nhà, Bí Ngô bảo Mùa Đông đưa cô về nhà vì trời tối và lạnh. Trời tối đen, và gió thổi buốt giá. Cô có cảm giác tê buốt khi đi bên anh, như thể anh đang khoác một chiếc áo toàn những sợi bông lạnh lẽo. Lạnh nên chẳng ai muốn nói chuyện nhiều. Anh chỉ nói, anh đã sống ở miền đất Ánh Dương và con sông Mê Ly này đã lâu mà chưa bao giờ thấy thời tiết kỳ lạ như vậy. Cô chợt buột miệng, khi cô gặp anh ở nhà Mùa Hè, anh vui vẻ và trời ấm áp lắm, mà bây giờ anh không còn vui như vậy để trời rét thế này. Anh bật cười.

su-tich-hoa-bach-hop1

Hôm ấy về nhà, cô lại nhớ nụ cười của anh trong gió lạnh. Cô ngồi đan một chiếc khăn len, cho anh. Chiếc khăn màu trắng như sợi tuyết có điểm những vằn xanh như lá cây gợi nhớ mùa hè. Cô mải miết đan, và khi đan xong, cô lại đính thêm những tua màu vàng, bởi vì cô nhớ những tia nắng ban mai và cả những vạt nắng cuối lúc hoàng hôn.

Cô nghĩ đó sẽ là một món quà ấm áp nhất cho anh vào lễ Giáng Sinh.

Đêm Giáng Sinh năm đó, cô cũng đến nhà Bí Ngô cùng mọi người đón lễ Giáng Sinh. Cô đã định khi anh đưa cô về nhà như mọi lần, cô sẽ đưa cho anh chiếc khăn. Đêm hôm đó tuyết rơi rất nhiều, mọi người đều nói đó là lần đầu tiên miền đất Ánh Dương có một đêm Giáng Sinh lạ như thế. Tuyết trắng óng ánh trong đêm phủ kín đường đi. Cô quyết định không về nhà nữa. Cô sợ lạnh. Nhưng cũng có một lý do nữa, trong bữa tiệc Giáng Sinh, Mùa Đông đã nói rằng anh không thể sống ở miền đất giá lạnh này, anh sẽ đi đến một miền đất khác. Một người bạn của anh đang sống ở phía Nam và nói rằng ở đó ấm áp hơn nhiều. Cô rất bối rối, nhưng cũng hụt hẫng, và quyết định không đi về nhà đêm đó, và cũng không nói đến món quà Giáng Sinh nữa. Có thể anh nói đúng, miền Nam ấm áp hơn. Đầu tháng 12, cô đã thấy những đàn chim bay từng đàn trên bầu trời về Phương Nam. Cô nghĩ cũng không sao, bởi vì ai cũng cần có đôi cánh bay theo tiếng gọi của tự do.

Anh nói cuối tháng Hai anh mới đi. Nhưng anh sẽ chuẩn bị dần dần cho cuộc sống mới.

Rồi năm mới đến, những ngày lạnh lẽo đôi khi càng lạnh lẽo hơn. Hình như Mùa Đông vui hơn, và đôi lần mỉm cười ấm áp. Nhưng Mùa Xuân thì càng khốn khổ với giá lạnh và những tình cảm của cô. Thực lòng, cô thấy Mùa Đông không phải là một người lạnh lùng. Có những khi anh cười thật ấm áp, khi những ngày Mặt Trời chợt mở cửa ló mặt ra cùng những tia nắng trên chòm râu của ông. Tuyết lạnh tan chảy, cô như nghe được những âm thanh nhẹ nhàng róc rách, hệt như tiếng cười của anh. Có lần cô cùng anh và mọi người leo lên những đỉnh núi tuyết, ào ào lao xuống trong cảm giác của trẻ thơ. Mùa Đông lạnh lùng ít cười, như bầu không khí cô cảm nhận những ngày gió tuyết. Những lúc thời tiết như vậy, cô thấy thật ấm áp khi họ quây quần với nhau trong nhà bếp, nấu nướng. Cô rất thích làm bánh.

Tháng Hai ngắn ngủi hình như lại rất dài vì lạnh. Năm ấy, tháng Hai có 29 ngày. Tối hôm ấy, Mùa Xuân đến nhà Mùa Đông để chia tay trước khi anh đi vào sáng sớm hôm sau. Cô mang theo chiếc khăn mà cô đã đan và đã giữ suốt mấy tháng trời.

Ngôi nhà tối om, không đèn, không nến, chỉ có ngọn lửa leo lét trong lò sưởi. Anh đang ngủ rất bình yên bên hơi ấm của ngọn lửa. Hình như anh đang mỉm cười. Có lẽ anh đang mơ thấy mình vùng vẫy trong ánh nắng của Phương Nam. Bất chợt cô quyết định không tặng anh chiếc khăn nữa. Cô chợt nhận ra có lẽ anh không cần một chiếc khăn như vậy để thấy ấm áp ở một xứ sở khác đầy nắng.

Cô trở về nhà. Lòng chợt thanh thản. Có lẽ nếu anh trở lại và nếu miền đất này vẫn còn rét mướt, có lẽ lúc ấy cô sẽ đưa cho anh chiếc khăn. Cô vùi chiếc khăn trong tuyết ở sau vườn.

Sáng hôm sau, Mùa Xuân chỉ đến chào tạm biệt Mùa Đông. Khi cô ôm anh chào tạm biệt, cô cảm thấy như đã choàng tấm khăn ấy (một cách vô hình) lên cổ anh, vai anh (mãi mãi).

Tháng Ba trời ấm áp hơn, không còn tuyết rơi nữa. Nhưng tuyết vẫn chưa tan.
Rồi một ngày cuối tháng Ba, tuyết sau khu vườn tan hết, khi cô nghe tiếng nước tan chảy róc rách. Cô rất ngạc nhiên vì chiếc khăn không còn ở đó nữa.

Rồi sang tháng Tư, trời ấm hẳn và lác đác những cơn mưa rào. Cô thấy sau vườn mọc lên một cây nhỏ, nổi lên giữa đám cỏ. Cây mọc rất cao, chỉ có một cành thân lớn duy nhất, lá xòe xung quanh rất nhiều tầng. Rồi giữa mát mẻ những cơn mưa rào, những nụ trắng tinh chúm chím xuất hiện. Những nụ hoa chìa ra ngoài hoặc mọc thẳng vươn lên cao. Khi hoa nở, cánh hoa như những dải khăn xòe ra, và nhụy hoa màu vàng rất giống những sợi tua màu vàng của chiếc khăn cô đan. Cô say mê chăm chút những bông hoa và đặt tên là Hoa Bách Hợp với mong muốn một ngày cô sẽ gặp lại anh ở miền nắng gió, và những bông hoa dịu dàng này sẽ như chiếc khăn len dịu dàng mà người ta cần che chở lúc gió rét.

Những bông hoa nở luôn hướng ra xung quanh, hoặc vươn cao thật kiêu hãnh mà như tìm kiếm ai, ngóng đợi ai.

Và từ ấy, Mùa Xuân cứ mải mê chăm chút những khóm hoa bách hợp mới, mải miết như khi cô đan khăn len những ngày giá lạnh.

Cô mong Mùa Đông sẽ trở về, mong một ngày tái hợp.

Hết tháng Tư, hoa bách hợp cũng héo tàn, nhưng cô lại trồng thêm những cây bách hợp mới và chúng có nhiều màu khác nhau. Nhưng riêng tháng Tư, là khu vườn đầy những bông hoa màu trắng tinh khiết, trắng muốt nuột nà.

Hoa bách hợp thường có rễ dạng củ nằm cuộn sâu dưới đất như những cuộn len. Chờ dệt những tấm khăn trắng thơm dịu dàng của Mùa Xuân.

Mùa Xuân cứ trồng hoa, mang lại biết bao màu sắc cho miền đất Ánh Dương, và ông mặt trời hình như cũng ngửi thấy mùi hương thơm như bánh ngọt của hoa nên đã mở cửa nhiều hơn.

Và lại những ngày nắng ấm, những hoàng hôn nhuộm nắng.

Mùa Xuân nhận được thư của Mùa Hè cô sẽ trở về thăm bạn.

Cũng có thể Mùa Đông cũng sẽ trở lại với cô bạn gái Mùa Thu.

Mùa Xuân chợt mỉm cười khi nghĩ đến ngày được gặp lại tất cả bạn bè. Và Mùa Xuân vẫn mong Mùa Đông trở lại. Mùa Đông có những lúc thật lạnh lùng.

Nhưng, có lẽ cô nhớ nụ cười của anh nhẹ nhàng như tiếng băng tan thành nước chảy róc rách. Cô nhớ cảm giác cô cần ở bên người khác khi gió lạnh.

Và từ ấy, có bốn mùa trên xứ sở Ánh Dương. Không còn những ngày nắng dài bất tận theo tháng năm nữa. Thời gian trong mỗi năm cũng thay đổi và khác đi

– Mùa Xuân là mùa hoa Bách Hợp nở, báo trước sự hội tụ của những người bạn

– Mùa Hè là mùa của tiệc tùng, hội hè vui vẻ, sum vầy. Như khi Mùa Hè trở về với những bữa tiệc của cô.

– Mùa Thu là khi có rất nhiều sự chia ly. Không chỉ là lúc mà Mùa Thu ra đi, mà chính cả Mùa Hè cũng đi mất. Chỉ còn lại Mùa Đông với những nỗi buồn và nhớ mong.

– Mùa Đông là khi nụ cười trở nên giá lạnh. Và Mùa Đông chỉ ấm áp lên khi Mùa Xuân đến gần, lúc ấy thiên nhiên sẽ nở nụ cười.

Sự tích hoa Lyly

Những giọt nước mắt nào có giúp được gì! Jack sẽ phải lên đường chinh chiến ở một xứ xa lạ, đành bỏ lại Lilia, người vợ chưa cưới của mình trên đất Pháp. Lúc chia tay, Jack lấy trái tim ra khỏi lồng ngực, trao cho Lilia và nói:

– Đã là chiến binh thì phải sống không có tim. Trái tim chỉ gây phiền hà cho ta. Nàng hãy giữ lấy nó chờ ta về.

Lilia giấu trái tim của Jack vào một cái tráp bạc và từng ngày, từng ngày chờ đợi người yêu quay về. Với một người đang trông đợi thì thời gian mới chậm chạp làm sao! Một ngày dài bằng cả năm, một năm bằng cả thế kỷ. Dù Lilia có làm gì và có đi đâu thì cái nhìn cùa nàng lúc nào cũng hướng về phía mà Jack đã ra đi. Nàng đã mất thói quen tính ngày, tính tháng. Một lần nàng phẫn uất khi người cha nói với nàng:

– Con gái của ta, thế là đã mười năm trôi qua kể từ ngày người yêu của con xông pha nơi trận mạc, không chắc nó có hồi hương. Đã đến lúc con phải lo tấm chồng khác rồi đấy.

– Cha ơi, cha mà lại nói với con như vậy ư? – Nàng đau đớn nói với cha – Jack đã trao trái tim của chàng cho con rồi và bây giờ trái tim ấy đang ở chỗ con, con không thể nào quên Jack được đâu cha ạ.

Người cha chỉ biết lắc đầu, thở dài não nuột. Chắc chắn là ông không thể sống cho đến ngày ông được bế trên tay một đứa cháu trai.

su-tich-hoa-lyly

Hai mươi năm nữa qua đi, cuộc chiến cũng vừa tàn, các chiến binh lục đục trở về, người thì chống nạng, kẻ thì tay áo lủng lẳng. Lilla chờ đợi Jack, nàng hỏi tin chàng khắp nơi, nhưng vẫn chẳng nhận thêm được điều gì.

– Có lẽ chàng đã phải lòng người con gái khác và ở lại xứ người rồi. Có lần em gái Lilia tỏ ý nghi ngờ, song Lilia không thể tin điều đó.

– Chàng có thể yêu người khác sao được một khi trái tim chàng đang còn ở chỗ ta? Một người không có tim thì không thể yêu được!

Chiến tranh đã qua rồi, nhưng một con người không có trái tim như Jack, suốt trong những năm tháng ấy chỉ quen chém giết, cướp bóc không biết ghê tay, bây giờ chàng sống theo kiểu khác rồi. Chàng trở thành thủ lĩnh một băng cướp ở xứ người và nhiểu khi còn trấn lột vàng bạc của quý của người qua đường.

Khi tên cướp già Pie bị ốm, Jack thẳng tay đuổi ra khỏi băng cướp. Sau này, khi quyết định phải trả thù thủ lĩnh, Pie liền tìm đường về quê hương Jack với mong muốn kể cho họ hàng thân thích và người quen biết Jack hiểu rõ rằng Jack đang làm một công việc tầm thường như thế nào.

Pie phải đi mất cả chục năm mới về tới nước Pháp, vậy mà vẫn không tìm thấy làng quê của Jack. Và người đầu tiên mà gã ta gặp là một bà già tóc đã bạc phơ, có cái nhìn khắc khoải.

– Bà có biết Jack không? Pie hỏi.

– Ôi, lạy Chúa! Ông hỏi tôi về chuyện gì vậy? – Người đàn bà kêu lên – Jack là chồng chưa cưới của tôi, là người tôi đang mòn mỏi mong chờ, tôi không biết sao được? Hãy làm ơn nói mau, hiện chàng đang ở đâu và chàng đã gặp điều gì chẳng lành?

Pie thấy trong cặp mắt người đàn bà vẫn còn đang cháy lên niềm hy vọng, và gã hiểu ngay rằng bà vẫn còn yêu Jack cháy bỏng như thời còn son trẻ. Gã không nỡ nói hết sự thật kinh hoàng về Jack.

Vậy ra bà là vợ chưa cưới của Jack? Pie thốt lên.

– Phải, tôi là Lilia, chúng tôi đã thề nguyền với nhau.

– Ôi! Tôi mang đến cho bà một tin buồn. – Pie mắt cụp xuống – Jack đã lao vào cuộc chiến như một dũng sĩ, anh ấy mới yêu bà làm sao. Trước khi nhắm mắt, anh ấy cứ nhắc mãi cái tên của bà – Lilia.

– Jack của ta đã chết và yên giấc nghìn thu. Lilia đau buồn nghĩ. Nhưng chàng nằm xuống đất sao được khi chàng không có tim? Ta phải đi tìm mộ chàng và trả lại cho chàng trái tim nhân hậu đáng yêu.

Ôm cái tráp bạc, Lilia bắt đầu cuộc hành trình gian khổ đến những miền đất xa xôi. Bà mất cả thói quen tính ngày, đếm tháng, nhưng gặp ai bà cũng hỏi thăm đường. Mọi người can ngăn bà không nên đi tiếp khi chỉ có một mình, vì biết đâu sẽ gặp bọn cướp độc ác, song Lilia không nghe. Quả nhiên, đến một khúc đường ngoặt, bà bị mấy tên cướp râu xồm trấn mất cái tráp đựng báu vật. Bà khóc lóc, van nài, kể lể về mối tình bất hạnh của mình với Jack, nhưng tất cả điều đó không hề làm bọn cướp động lòng.

su-tich-hoa-lyly1

Trong lúc bối rối, thủ lĩnh toán cướp bèn mở tráp ra và trông thấy trái tim của chính mình mà bao năm tháng qua đã bị mất. Và thật lạ lùng, trái tim đã nói với người chủ của nó bằng tiếng nói của con người:

– Nếu còn là người, chớ có nói cho Lilia biết ngươi là hạng người gì. Hãy cứ để cho Lilia tin rằng ngươi đã chết, như vậy bà ta sẽ giữ được tron vẹn những kỷ niệm tốt đẹp về ngươi.

Jack vội vàng đậy nắp tráp lại và ra lệnh cho bọn đàn em phải đem trả lại ngay cho bà già, đồng thời phải chỉ cho bà ta thấy một nấm mộ cỏ mọc xanh rì, làm như đó là mộ của Jack. Dọc đường đi, bọn cướp quyết định giữ cái tráp lại, song chúng vẫn không quên chỉ đường cho Lilia nấm mộ theo ý chỉ của Jack.

Người đàn bà bất hạnh giờ đây vẫn còn mang tình yêu sâu đậm với Jack như hồi còn trẻ, và bà không nỡ rời bỏ Jack khi chàng không có trái tim bên mình. Thế rồi bà lôi trái tim từ lồng ngực của mình ra vùi xuống nấm mộ, nơi bà nghĩ có hài cốt của Jack.

Từ nơi trái tim ấy đã mọc lên một bông hoa, mà đời nay vẫn tiếng Anh gọi là “Lyly” (hoa bách hợp) – Loài hoa tượng trưng cho sự trinh trắng ,lòng chung thủy và cao thượng.

Hoa Văn phòng : Lẵng hoa Hạnh Phúc

Thật tuyệt vơi khi văn phòng của bạn sang ra được trang trí bằng những bông hoa văn phòng đẹp với nhiều màu sắc đẹp mặt, để ngày làm việc của bạn sẽ trở lên năng động hơn. Chính vì vậy chúng tôi muốn máng đến cho bạn một lẵng hoa hạnh phúc, để bạn luôn cảm thấy hạnh phúc trong cuộc sống của mình.Lẵng hoa văn phòng.

hoa-van-phong-lang-hoa-hanh-phuc

Giỏ hoa gồm những bông hoa hồng, hoa ly, phong lan và phù kiện đi cùng là những một giỏ lan màu trắng làm cho giỏ hoa được nổi bật lên những bông hoa chủ đạo. Mang màu sắc đẹp sẽ giúp ích nhiều cho không gian trở lên thỏa mái hơn.

Ý nghĩa của các loại hoa dành tặng thầy cô

Người xưa thường rất coi trọng vai trò và công lao của thầy cô, công lao của thầy cô được so sánh với công lao của cha mẹ “Một ngày làm thầy cả đời làm cha”. Việc tặng hoa cho cô giáo, thầy giáo không chỉ chúc mừng thầy cô vào các dịp đặc như ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, sinh nhật thầy cô hay các dịp gặp gỡ lại thầy cô giáo cũ thì bó hoa tặng cô giáo, thầy giáo còn thể hiện lòng biết ơn chân thành tới công lao dạy dỗ của thầy cô.

Hoa hồng

y-nghia-cua-cac-loai-hoa-danh-tang-thay-co

Bạn cũng có thể chọn hoa hồng tặng cô giáo, thầy giáo. Hoa hồng tặng cô cũng rất thích hợp, bó hoa hồng tặng cô giáo tượng trưng cho tình yêu, sự ấm áp, hạnh phúc và niềm vui. Hoa hồng tặng thầy bạn có thể chọn hoa hồng vàng dành tặng cho thầy. Bên cạnh các loại hoa trên thì bạn có thể chọn hoa cúc vàng, hoa lan hồ điệp để tặng hoa cô giáo, thầy giáo.

Hoa ly

y-nghia-cua-cac-loai-hoa-danh-tang-thay-co1

Hoa lily biểu tượng cho sự tinh khiết, thanh tịnh và cao thượng, lily còn là một biểu tượng của tình yêu của mẹ, thầy cô, lily trắng tượng trưng cho sự ngây thơ và hạnh phúc và lily vàng thể hiện niềm vui rạng rỡ.

Hoa cẩm chướng

Hầu hết các loài hoa cẩm chướng bày tỏ tình yêu mến. Hoa cẩm chướng màu đỏ tượng trưng cho sự ngưỡng mộ, cho tình yêu sâu sắc. Màu trắng tượng trưng cho tình yêu thuần khiết và may mắn. Cẩm chướng màu hồng đã trở thành một biểu tượng vĩnh cửu của tình yêu dành cho mẹ.

Hộp hoa chúc mừng nổi bật

hop-hoa-chuc-mung-noi-bat

Hộp hoa chúc mừng nổi bật với hai màu sắc chủ đạo tím và vàng của những loại hoa khác nhau. Mùa vàng mít của địa lan, hoa ly, màu tím của cát tường, hồng môn và hoa cúc. Làm điểm nhấn của hộp hoa là quả cầu được kết bằng hoa cúc.Chiếc hộp được trang trí phụ kiện với chiếc nơ tím trắng như tăng thêm phần sang trọng của màu hoa. Bạn có thể dành tặng bạn bè, đồng nghiệp, những người bạn quý trọng nhân dịp lễ, chúc mừng…

Ý nghĩa và nguồn gốc hoa Lily chiêm tinh

Hoa ly chiêm tinh được phát hiện đầu tiên vào năm 1978 bởi Leslie Woodruff một nhà tạo giống đã lai một loại lily châu Á với hoa huệ phương Đông.

Ý nghĩa của loài hoa này thể hiện ngay ở màu sắc.Màu trắng tượng trưng sự tinh khiết, ngây thơ và đơn giản.Ly chiêm tinh trắng cũng được sử dụng để truyền tải thông cảm . Ly chiêm tinh màu hồng tượng trưng cho sự lãng mạn, sự giàu có và thịnh vượng. Chiêm của cả hai màu sắc được sử dụng để gửi lời xin lỗi hoặc để thể hiện lòng biết ơn.

y-nghia-va-nguon-goc-hoa-lily-chiem-tinh

Hoa ly chiêm tinh có thể sử dụng trong bất kỳ thời điểm nào như đám cưới tượng trưng cho sự tinh khiết và họ cũng được sử dụng tại đám tang như một biểu tượng của đau thương nhớ nhung.Hương thơm làm cho một trong hai màu sắc của chiêm tinh một yêu thích cho Ngày của Mẹ , Ngày Valentine và ngày sinh nhật .

Trong số rất nhiều loài hoa có sẵn ngày nay , ly chiêm tinh thực sự gần như đứng ngoài bảng xếp hạng bởi nguồn gốc độc đáo của nó , một loại hoa đậm nét, ấn tượng xuất hiện như một phép ẩn dụ sâu sắc về tinh thần và triết học

Dịch proflowers.com