Sự tích Hoa Phượng

in áo thun nhanh, đẹp, giá rẻ

Đã xưa lắm, tại một vùng đất nọ, có một người thầy dạy võ nổi tiếng về kiếm pháp. Ông không có con vì vợ mất sớm và cũng không đi thêm bước nữa. Sống một mình buồn nên ông đến một ngôi chùa trong vùng xin năm đứa bé trai mồ côi đang được cưu mang ở đó về làm con nuôi. Vì muốn các con mình được văn võ song toàn nên ông cho năm người đi học chữ ngoài những giờ luyện võ.

su-tich-hoa-phuong

Năm người con trạc tuổi nhau, khoảng mười ba, mười bốn tuổi… Người nào cũng văn hay chữ tốt, kiếm pháp điêu luyện. Cha họ sắm cho năm người năm bộ quần áo màu đỏ như nhau để mặc ra đường nên rất dễ để nhận ra họ. Năm người con rất hiếu để, hiếu thảo và nhường nhịn lẫn nhau nên được mọi người trong làng yêu quý… Năm ấy trong nước có loạn. Giặc ngoài kéo vào. Nhà cháy, người chết. Người dần oán hận, kêu than. Có lời đồn tên tướng giặc có sức khỏe rất ghê gớm. Chỉ cần đạp nhẹ một cái cũng làm bật gốc được một thân cây to. Vũ khí của hắn là cây thương dài và nặng, có thể đâm chết từng xâu người một cách dễ dàng. Mọi người còn đồn thêm rằng hắn sở dĩ khỏe như vậy là vì hắn hay ăn thịt sống và đặc biệt là chỉ ăn toàn xôi gấc chứ không thích ăn cơm, mỗi lần hắn ăn hàng chục cân thịt cùng với một nong xôi gấc lớn. Căm phẫn trước sự tàn ác của bọn giặc, người quyết định xin vua đi đánh giặc. Nhưng chưa đi được thì đã ngã ra ốm. Tay chân ông bị co quắp cả lại. Thầy lang giỏi nhất vùng đến xem bệnh và chỉ biết là ông uống phải thuốc độc. Ai cũng nghi tên tướng giặc đã ngầm cho những kẻ chân tay của hắn đi tìm giết trước những người tài giỏi trong nước. Người thầy dạy võ kiên trì vừa uống thuốc, vừa ngày đêm ra sức tập luyện để tay chân mình lại cử động được như xưa.

Một buổi sáng, tên tướng giặc bất thình lình dẫn quân lính phóng ngựa kéo ập vào làng. Hắn thấy ông thầy dạy võ đang lấy chân đạp vào một gốc cây sung to. Cây sung lúc đầu bị rung khe khẽ, rồi mỗi lúc rung một mạnh hơn. Sau đó, ông nhấc một cái cối đá to đưa lên, đưa xuống, vẻ còn mệt nhọc. Tên tướng giặc cười phá lên rồi xuống ngựa giơ chân đạp nhẹ vào thân cây sung. Thế là cây sung bị gãy ngang và ào ào đổ xuống.

Hắn lại nhẹ nhàng đưa một tay tóm lấy cái cối đá ném vứt đi, rơi ùm xuống cái ao lớn gần đấy. Hắn cho lính đến bắt trói chặt ông thầy dạy võ lại rồi bảo:

“Tao nghe mày muốn đấu với tao phải không? Bây giờ thì mạng mày nằm trong tay tao rồi! Muốn sống thì hãy giết một con bò tơ, lọc năm mươi cân thịt ngon nhất, nấu một nong xôi gấc rồi mang đến chỗ ta đóng quân ở trên ngọn đồi giữa làng. Phải đội trên đầu mà đi chứ không được gánh. Đi luôn một mạch, không được dừng lại hay đặt xuống nghỉ. Đội thịt đến trước! Đội xôi đến sau!”

Nói xong hắn ra lệnh cởi trói cho ông. người thầy dạy võ giận tím ruột, tím gan nhưng chẳng nói gì. Lúc ấy năm người con đang đi vắng, họ phải đi học chữ xa làng và lại sắp đến mùa thi nên ai cũng suốt ngày ôn luyện. Nhưng vừa nghe tin giặc kéo đến làng, họ lập tức xin thầy cho về quê giết giặc. Về đến nhà, nghe bngười cha kể chuyện lại, năm người con nổi giận muốn chạy đi tìm tên tướng giặc hung ác để giết ngay.

Nhưng người cha can ngăn:
“Không được! Lúc nào quân lính của hắn cũng vây quanh, khó mà đến gần. Ngọn thương của hắn lại có thể đâm chết người từ rất xa. Các con cứ bình tĩnh, ta đã có cách khử nó!”

Người cha đi vay tiền mua một con bò tơ, mổ thịt rồi lọc lấy năm mươi cân thịt ngon nhất để vào một cái nia to. Ông còn đi xin làng xóm ba gánh nếp trắng, ba chục quả gấc đỏ, nấu một chục nồi xôi thật dẻo. Ông đội nia thịt bò tơ đến trước. Chân ông còn đau, năm mươi cân thịt đội trên đầu không phải là nhẹ. Ông đội nia đi, mồ hôi vã ra đầy trán. Tên tướng giặc thấy ông đội thịt đến, mồm cứ nuốt nước bọt ừng ực. Hắn lại khoái trá cười to. Tên tướng giặc lấy thịt xong quát to lên và giục: “Còn nong xôi nữa, mày về đội đến đây ngay!”

Người thầy dạy võ lại về đội nong xôi đến. Nong xôi to và nặng hơn nia thịt nhiều. Nhưng xôi nấu ngon và nhìn đẹp quá. Ông đội nong xôi đi đến đâu,mùi thơm bay tới đó. Mới đi được nửa đường, mồ hôi ông đã vã ra đầy mặt, đầy người. Đôi chân ông mỗi lúc một yếu, cứ run lẩy bẩy. Cái cổ cứ như muốn gãy gập lại. ông vẫn cắn răng chịu đựng và bắt đầu leo lên đồi. Tuy mệt lử nhưng đôi mắt ông sáng quắc và lòng ông rất vui.

Ông tự nhủ: “Gắng lên! Chỉ cần một lúc nữa, một lúc nữa…” Tên tướng giặc ngồi trên cao theo dõi, vừa hả dạ, vừa lo lắng. Hắn nghĩ: “Thằng này không bị thuốc độc của ta thì khó mà trị được nó. Mà bây giờ, hắn vẫn là một tay đáng sợ”. Cái nong xôi gấc to lớn, thơm lừng vẫn lù lù tiến lên đồi. Mặt người đội xôi tái hẳn lại. Chỉ có đôi mắt. Đôi mắt vẫn sáng quắc. Nong xôi có lúc lảo đảo, ngả nghiêng, nhưng liền đó lại gượng lại, rồi nhích dần lên. Tên tướng giặc vội giật lấy thanh gươm của tên lính hầu rồi đứng phắt dậy, phóng gươm đi. Đường gươm sáng rực lên như một tia chớp, cắm vào bụng người thầy dạy võ làm ông chực gục xuống. Nhưng ông đã gượng đứng thẳng lên và đưa tay rút lưỡi gươm ra, phóng lại vào ngực kẻ thù. Tên giặc tránh được.

Bỗng từ trong nong xôi, năm người con nằm quây tròn được xôi phủ kín, đã vung kiếm nhảy ra và như năm làn chớp đâm phập cả vào ngực tên giặc ác. Tên tướng giặc không kịp chống đỡ, rú lên một tiếng vang cả một rồi ngã vật xuống. Thấy thủ lĩnh mình đã chết, bọn lính hoảng quá, kéo nhau chạy trối chết. Dẹp tan bọn giặc xong, năm người con trai trở về ôm lấy xác người bố nuôi khóc vật vã mấy ngày liền. Cả làng cùng năm người con lo chuyện chôn cất rất chu đáo. Thương bố nuôi, năm người con lại trồng quanh khu mộ năm gốc cây con, một giống cây có lá đẹp như thêu và có nhiều bóng mát. Hàng năm, đến ngày giỗ bố, họ lại đem áo đỏ ra mặc để tưởng nhớ đến cha mình – người có công giết giặc cứu dân. Đến khi năm người lần lượt qua đời thì năm cái cây họ trồng quanh khu mộ người bố cũng lần lượt ra hoa màu đỏ thắm, đúng vào ngày giỗ người thầy dạy võ. Hoa đỏ như muốn nói với mọi người rằng: tuy chết đi, nhưng năm người con vẫn yêu thương người cha nuôi.. Hoa có năm cánh đỏ rực và nhìn cả cây hoa nở rộ như một mâm xôi gấc – cái mâm xôi ngày nào người bố đã giấu năm người con trong đó và đội đi giết giặc.

Đó là cây hoa Phượng ngày nay.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *